Em chồng có tật hay "cầm nhầm đồ", tôi chỉ dùng mấy cân mận đã trị dứt điểm tính xấu này - Đọc báo mới trong ngày, Tin tức 24h mới nhất, tin tuc nóng nhất 24h

Em chồng có tật hay “cầm nhầm đồ”, tôi chỉ dùng mấy cân mận đã trị dứt điểm tính xấu này






Ngày đăng: 07/05/2019

Tôi và em chồng bằng tuổi nhưng trong mắt mọi người, dù sao tôi vẫn là chị, lại là phận dâu nên lúc nào cũng phải nhường nhịn. Suốt từ ngày tôi về, Hoa (em chồng tôi) chẳng động tay vào việc gì.

Cơm tối tôi đã nấu, ăn xong tôi vẫn là người rửa bát. Mà chỉ thế thì đã đành, ngay cả quần áo Hoa thay ra cũng không chịu giặt. Có lần, tôi nhắc nhở thì mẹ chồng lại lườm cho cháy mặt:

– Làm chị thì làm tí việc nhà, có gì mà sánh với em? Mai này nó đi lấy chồng, nó khắc phải làm.

Tôi ấm ức, mang tất cả đi giặt. Nhưng bực nhất là việc em chồng thường xuyên có cái tật “cầm nhầm đồ”. Tôi cứ phơi quần áo lên sân thượng, tối rút đồ xuống lại chẳng thấy váy áo của mình đâu. Qua phòng Hoa hỏi, nó tỉnh bơ đáp:

– Mai em có đám cỗ con đồng nghiệp, cho em mượn cái áo trễ vai trắng của chị.

– Muốn mượn thì em phải nói với chị trước chứ.

– Ôi dào, người 1 nhà mà chị tính toán thế. Chị vừa mặc hôm qua rồi, không lẽ mai lại mặc tiếp à? Em mượn thôi, không lấy, không phải hằn học như thế.

Đời thuở tôi chưa gặp ai ngang ngạnh như nó. Đã đi mượn đồ mà lại còn lớn tiếng nạt nộ tôi. Sáng hôm sau, khi chuẩn bị đi làm tôi tìm tung bàn trang điểm, túi xách vẫn không thấy thỏi son bạc triệu Thắng tặng đâu. Tôi mếu máo hỏi chồng, anh chỉ lắc đầu:

– Anh không biết, em xem có quên ở đâu không?

– Quên sao được, thỏi son đắt nhất mà em có, đi đâu em cũng mang theo mà.

Em chồng hay cầm nhầm đồ, tôi chỉ dùng mấy cân mận đã trị dứt điểm thói xấu này - Ảnh 1.

1 lát sau, khi ra ăn sáng tôi thấy em chồng ưỡn ẹo đi xuống, môi tô màu son cam đất rất lạ. Tôi đoán ngay ra sự việc, liền hỏi thì nó lại bảo:

– À, tối qua lúc chị nấu ăn em vào mượn đó. Hi, em bảo mà, nay em đi tiệc. Chả lẽ ăn xong trôi son lại lôi thỏi 200 bạc ra tô à? Phải cầm thỏi xịn cho sang chứ.

Chồng tôi cũng tức thay, mắng Hoa nhưng mẹ chồng lại nhảy vào bênh:

– Có thỏi son mà cũng tính toán với em nó là thế nào? Làm anh, làm chị thì nhường nhịn 1 tí chứ.

– Mẹ, mẹ đừng chiều nó quá như thế, mai này nó lấy chồng người khổ là nó thôi.

– Anh bị vợ nó nịnh cho mờ mắt rồi. Lúc nào cũng chỉ bênh vợ thôi. Riết rồi không coi mẹ, coi em gái ra gì nữa.

Việc “cầm nhầm” này còn tiếp diễn dài dài. Thắng cũng nói mãi không ăn thua, anh quyết định thay khóa phòng cho tôi và cấm tiệt cô em bước vào. Ấy nhưng quần áo của tôi vẫn cứ mất đều đều. Vì sống chung 1 nhà, phơi đồ chung 1 chỗ, tránh sao được…

Rồi ngày Hoa lấy chồng cũng tới. Tôi mừng lắm. Thế nhưng, người tính chẳng bằng trời tính. Hoa lấy chồng cách nhà có 7km, tuy nhiên 2 vợ chồng thường xuyên cãi vã. Mà mỗi lần như thế, Hoa lại chạy về nhà mẹ đẻ ăn dầm ở dề. Và tính cách càng ngày càng khó chịu hơn là bà cô chưa chồng trước kia.

Bàn với Thắng, cuối cùng tôi cũng quyết định trị cho cô em chồng 1 trận. Hôm ấy, tôi đi làm mua 4kg mận đầu mùa. Đây là món ăn vặt cả tôi và Hoa đều rất thích, tôi chắc mẩm kiểu gì cô em chồng cũng sẽ ăn hết dù tôi có dặn phải để phần.

Tối hôm đó, tôi đi làm về, Hoa vẫn ở đó. Tôi bỏ cả 4kg mận vào trong tủ lạnh và bảo:

– Mẹ ơi, mận này chị cùng công ty con gửi biếu người quen. Con tiện đường đi làm nên cầm hộ.

– Thì cứ để, chị báo cáo với tôi làm gì.

Mẹ chồng tôi chẳng quan tâm lắm. Còn cô em chồng, nghe thấy thế đã sáng mắt lên. Tới sáng hôm sau, tôi chuẩn bị đi làm, mở tủ lạnh, quả nhiên như dự đoán. Trong bọc mận chỉ còn lại vài quả mận xanh, sâu. Tôi hốt hoảng la lên:

– Mẹ ơi, bọc mận của con đâu rồi ạ? 

Bà nhìn tôi hốt hoảng nhưng chẳng thèm đáp. Tôi sợ hãi mếu máo:

– Chết rồi, mấy người công ty con bảo ăn xong bị đau bụng. Chị đồng nghiệp đánh điện về quê mới biết mận mới phun thuốc. Hôm chị ấy từ quê lên, chị ấy tự hái khi bố mẹ không có nhà nên không biết. Giờ gọi bảo con quẳng hết đi này.

Em chồng hay cầm nhầm đồ, tôi chỉ dùng mấy cân mận đã trị dứt điểm thói xấu này - Ảnh 2.

Lúc này, mẹ chồng mới sợ hãi, vội vàng gọi cho cô em chồng:

– Ôi chết rồi, chiều qua cái Hoa nó ăn, lại còn cầm về cho chồng nó nữa.

Mẹ chồng tôi vội vàng đi gọi điện, quả nhiên con gái của bà đang khổ sở vì “tào tháo đuổi”. Mẹ chồng thì ngại ngùng, bảo tôi:

– Em nó không biết con mang đi biếu hộ. Lỡ ăn mất rồi. Thế giờ nó đau bụng thế phải làm sao? Có cần đi viện không con? Mẹ sợ thuốc sâu…

Tôi giả bộ lo lắng, đưa cho mẹ mấy viên thuốc rồi an ủi. Nói rằng chị đồng nghiệp khuyên uống loại này. Kì thực đó chỉ là thuốc đi ngoài. Mận kia nào có thuốc sâu gì, tôi ngâm chúng với thuốc xổ mà thôi. 

Nhưng sau hôm đó, em chồng tôi cũng giữ ý, giữ tứ hơn hẳn. Đồ đạc thi thoảng vẫn mượn nhưng không dám tự tiện nữa mà xin phép qua tôi. Thôi thì cũng là một bước tiến lớn với cô em có tật “cầm nhầm đồ” này.

Theo Afamily

® Bản quyền thuộc về tác giả và nguồn tin được báo mới tổng hợp trích dẫn
Đọc tin tức sự kiện tin tức 24h nhất, nhanh và hay nhất trong ngày tại: Báo mới 24h qua