Rất lâu rồi vợ chồng tôi không ôm nhau trò chuyện - Đọc báo mới trong ngày, Tin tức 24h mới nhất, tin tuc nóng nhất 24h

Rất lâu rồi vợ chồng tôi không ôm nhau trò chuyện






Ngày đăng: 05/12/2018

Tôi gặp chồng trong thời điểm chia tay người yêu cũ; lúc tôi còn quá trẻ, non nớt trong tình cảm và suy nghĩ. Quá cô đơn và mất thăng bằng vì cuộc chia ly ấy mà tôi đã chọn ở bên anh, chồng tôi bây giờ dù tôi không yêu anh nhiều. Chúng tôi ở bên nhau và thành vợ chồng sau rất nhiều sóng gió, sự phản đối dữ dội từ phía gia đình tôi. Cuộc sống hôn nhân quả thực đã khiến tôi thấy hối tiếc vô cùng vì dường như mình quá cố chấp nên chọn nhầm bạn đời. Sự khác biệt về học vấn, về cách nhìn nhận, quan điểm sống khiến chúng tôi không hòa hợp được trong đời sống tinh thần.

Ngoài công việc chính tôi còn làm thêm nhiều việc khác để kiếm thêm thu nhập cho gia đình, bởi chuyên môn của tôi xã hội có nhu cầu nhiều. Tôi chăm chỉ quá nên chồng thành ra ỉ lại, thêm nữa nghề của anh muốn làm thêm cũng khó. Tính chồng tôi lại thích những thứ bề nổi, hình thức. Ví dụ như anh rất hay mua quần áo, giày dép cho mình, đồ mặc còn tốt nhưng anh vẫn thích mua đồ mới. Trước đây tôi hay mua đồ cho anh nhưng toàn bị chê, anh không dùng hoặc tự mang đi đổi, chọn cái ưng mới mặc. Tôi ngược lại, là phụ nữ nhưng điệu đà vừa phải. Tôi tìm niềm vui trong công việc, con cái, đọc sách nghe nhạc, không quá bị hấp dẫn bởi những gì bề ngoài như anh. Thêm vào đó, chồng không thật sự yêu thương, quan tâm tới vợ, nhiều lúc thấy mình cứ như mẹ hoặc chị anh, việc gì cũng làm, thiệt thòi đều nhận, cãi vã cũng không ít. Dần dần tôi chán ngán anh.

Rồi tôi hay nói chuyện tình cảm với một người, bề ngoài người ấy giản dị nhưng lại thông minh, nhân ái. Biết được điều ấy, chồng nổi điên lên chửi đánh tôi, gọi điện cho anh bạn tôi, yêu cầu không liên lạc. Thôi thì thôi, tôi lại chăm chỉ cày cuốc nuôi con. Từ đây chồng bắt đầu tán tỉnh đồng nghiệp (có thể là từ trước đó rồi), họ ở cạnh nhau, cùng làm việc, tham gia các hoạt động, về nhà họ còn nhắn tin nhớ nhung. Tôi suy sụp, muốn ly hôn mà anh nhất định không chịu buông, mặc tôi hàng đêm ngồi khóc, vì nhiều lý do nên tôi vẫn ở lại. 

Mấy năm qua rồi, sóng gió cũng qua, có nhiều đau đớn cả tinh thần và thể xác phải trải qua, có cả những niềm vui rất lớn nữa, có những lúc tôi cảm thấy bình yên trở lại. Tôi dùng lý trí để nhìn nhận mọi việc, hướng đến sự bình an cho gia đình và các con, chấp nhận cuộc sống vốn không ai toàn vẹn. Chồng quả thực cũng có rất nhiều cố gắng, cùng tôi chăm sóc các con, biết đỡ đần tôi trong cuộc sống gia đình hơn. Có điều tôi lại càng nhận thấy nhiều điểm không thể hòa hợp với chồng.

Anh không thích gia đình tôi, lúc cãi nhau hay mang gia đình tôi ra chửi bới, khi cần tiền vì mục đích của anh thì vẫn nhờ tôi đi vay. Tôi đánh giá anh là người hay tự ái nhưng thiếu tự trọng, tính ưa hình thức hay sĩ diện, lại rất dễ nổi nóng. Lúc tôi to tiếng, chồng thường lao vào đánh vào đầu, tát vào mặt, đạp vào ngực, vào sườn tôi. Tôi không cảm nhận được tình yêu anh dành cho tôi, tôi hiểu anh chỉ cần giữ được gia đình yên ổn, được ăn được ngủ, có nơi đi về là tốt rồi. Anh biết vợ giỏi, chăm chỉ, ra ngoài đời vì sĩ diện mà khen vợ, còn trong cuộc sống thường ngày với tôi anh toàn chê bai.

Gia đình bên anh nghèo, anh thấy thương bố mẹ anh nên đối xử có thiên vị, bố mẹ tôi lại sống rất tiết kiệm, nhiều lúc như là thiếu thốn, mẹ tôi có tiền hay cho tôi và cháu. Càng ngày anh càng nghĩ cho bố mẹ nhiều hơn, muốn lấy tiền chung của gia đình về lo cho bố mẹ. Điều ấy trong cuộc sống bình thường là hợp đạo lý nhưng tiếc là anh chỉ nghĩ cho bố mẹ mình mà không có chút lưu tâm với bố mẹ vợ. Tôi không có nhiều tình cảm và gắn bó với nhà chồng vì bố chồng không tốt tính, các anh chị em chồng đều không học hành cẩn thận, không nghề nghiệp ổn định, cũng không sống tình cảm. Tôi chỉ trân trọng, quan tâm và hay mua đồ cho mẹ chồng.

Nói công bằng ra tôi cũng có cái sai, có sự ích kỷ của mình. Tôi muốn lo cho việc học hành, tương lai của các con khi cuộc sống ngày càng trở nên khó khăn. Nhìn bề ngoài ai cũng thấy chúng tôi có vẻ yên ấm, kinh tế tạm ổn, nhưng tôi không tìm thấy sự an yên bên chồng. Vợ chồng có thể trêu đùa, nói chuyện con cái, chuyện cuộc sống xung quanh, nhưng rất lâu rồi không có chuyện nằm ôm nhau, thủ thỉ trò chuyện, yêu thương. Anh dành quá nhiều thời gian cho điện thoại cho các mối quan hệ với những người khác (anh có tính đong đưa).

Ly hôn tôi không đành lòng vì muốn các con có gia đình yên ấm, còn sống bên chồng kiểu này tôi dễ sinh bực bội, chán chường, hay mất ngủ. Chúng tôi chẳng còn trẻ nữa, chẳng biết từ bao giờ tôi có suy nghĩ cứ sống nuôi dạy các con khôn lớn rồi sẽ rời khỏi anh, tìm yên ổn trong tâm hồn mình.

Phượng

Độc giả gọi điện tâm sự với biên tập viên theo số 02873008899 – máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính). Các chia sẻ của bạn sẽ được đăng tải trên Tâm sự.

Nguồn: Vnexpress

® Bản quyền thuộc về tác giả và nguồn tin được báo mới tổng hợp trích dẫn
Đọc tin tức sự kiện tin tức 24h nhất, nhanh và hay nhất trong ngày tại: Báo mới 24h qua